nhan123
Đế Chế Của Những Dòng Code
Giữa màn đêm, màn hình còn thức trắng,
Những dòng code như lưỡi kiếm trong tay.
Bug xuất hiện — ta bình tâm sửa lại,
Một lần WA chẳng thể khiến ta lay.
Không cần hào quang, chẳng cần ai biết,
Chỉ cần AC hiện sáng cuối màn hình.
Ta viết code không phải để thắng kẻ khác,
Mà để ngày mai — vượt chính mình.
Người Thương
Lòng anh như một vùng RAM,
Chứa bao dữ liệu từ khi gặp nàng.
Con trỏ tìm lối nghiêm trang,
Tìm vào bộ nhớ tìm sang tim người.
Hàm kia gọi tiếng em cười,
Trả về hạnh phúc một đời bên nhau.
Công khai mở lối bắc cầu,
Riêng tư đóng cửa giấu sâu tâm tình.
Dẫu đời vạn biến chuyển mình,
Hằng số anh khóa mối tình đôi ta.
Vòng lặp qua những phong ba,
Đúng kia mãi giữ chẳng nhòa vẹn nguyên.
Mai sau góc bể chân tuyền,
Hàm hủy cất tiếng... mới truyền lệnh tan!